{"type":"rich","version":"1.0","provider_name":"Transistor","provider_url":"https://transistor.fm","author_name":"ĐỌC BÁO cùng Tada ","title":"[VĂN HOÁ] Làm lành với Hà Nội ","html":"<iframe width=\"100%\" height=\"180\" frameborder=\"no\" scrolling=\"no\" seamless src=\"https://share.transistor.fm/e/0bf82e1a\"></iframe>","width":"100%","height":180,"duration":999,"description":"Năm 1948, cuộc kháng chiến chống Pháp đã trải qua hai năm. Đông đảo người Hà Nội đã tản cư về các vùng nông thôn và lên chiến khu.Gặp một ông hàng phở tản cư ở Việt Bắc, Nguyễn Tuân nhớ: \"Bấy giờ là mùa hè 48. Nắng lắm. Thèm cái bóng me và sấu lùm buổi sớm của dốc Hàng Kèn, những giờ đi đả phở tập thể\" (\"Người Hà Nội đi kháng chiến\", báo Văn Nghệ số 15-16, tháng 10-1949).Tôi nhớ đến chuyện đó khi tham dự Liên hoan văn học châu Á ở Gwangju (Hàn Quốc). \"Hồ sơ\" văn chương của tôi là nhà văn viết về đề tài Hà Nội, bắt mạch với chủ điểm \"Những tương lai cổ xưa: Câu chuyện của truyền thống và hiện đại\" trong loạt chương trình do Trung tâm văn hóa châu Á tổ chức.Tôi được người chủ trì phiên tọa đàm, nhà phê bình văn học Ko Myeungjo, người đã từng tới Hà Nội, hỏi về sự tiếp nhận những sự đổi thay của Hà Nội của mình ra sao? Tôi có tiếc nuối không?Tôi bắt đầu trả lời bằng cách liên hệ với Gwangju. Vốn được biết đến như là một địa điểm lịch sử của phong trào đấu tranh dân chủ chống chế độ độc tài quân sự trong thập niên 1980, giờ đây Gwangju chuyển mình thành một trung tâm triển lãm và giao lưu văn hóa lớn không chỉ của Hàn Quốc mà còn tham vọng vươn ra châu lục. Gwangju nổi tiếng vì một \"truyền thống mới\" nhưng 44 năm kể từ cuộc nổi dậy 18-5-1980, thành phố đã nỗ lực đi tìm một câu chuyện mới để kể. Họ không muốn người ta biết đến Gwangju chỉ có vậy. Một trong những cách đó, là họ mời các nghệ sĩ, nhà văn khắp nơi đến trình bày những câu chuyện của thế giới đa dạng.Câu hỏi của nhà phê bình văn học Ko Myeungjo khiến tôi nhận ra về mặt tư duy truyền thông văn hóa, các chủ đề của Hà Nội vẫn như bị mắc kẹt ở việc diễn giải các giá trị quá khứ.Những người thực hành văn hóa ở Hà Nội chưa có một hệ sinh thái chuyện kể mới hiện diện trên truyền thông. Trăm lần như một, Hà Nội cứ là phở, ngõ nhỏ phố cũ, nhà tập thể, quán nước vỉa hè... Tôi từng yêu cầu một vài phóng viên đến phỏng vấn về \"vẻ đẹp\" của sinh hoạt buôn bán vỉa hè và hàng quà rong, cần thay đổi cách tiếp cận. Có một...","thumbnail_url":"https://img.transistorcdn.com/SY2KGleHm9kAdYQsBAH8ItHAWRsm9IAF349PLn-XdOQ/rs:fill:0:0:1/w:400/h:400/q:60/mb:500000/aHR0cHM6Ly9pbWct/dXBsb2FkLXByb2R1/Y3Rpb24udHJhbnNp/c3Rvci5mbS9zaG93/LzQyMTY2LzE2ODU3/NjIxMzQtYXJ0d29y/ay5qcGc.webp","thumbnail_width":300,"thumbnail_height":300}