{"type":"rich","version":"1.0","provider_name":"Transistor","provider_url":"https://transistor.fm","author_name":"Du Ký Việt Nam! Việt Nam! Podcast","title":"Day 1: Nắng mưa! Mưa nắng! ","html":"<iframe width=\"100%\" height=\"180\" frameborder=\"no\" scrolling=\"no\" seamless src=\"https://share.transistor.fm/e/d5d1dd36\"></iframe>","width":"100%","height":180,"duration":387,"description":"Ngảy đầu tiên của hành trình là một ngày có thể gói gọn lại bằng hai chữ nắng, mưa. Xuất phát từ Hải Phòng vào một buổi sáng ảm đạm với hành trang đã chuẩn bị sẵn sàng từ đêm hôm trước. Chuyến đi này không chuẩn bị nhiều vì mọi thứ đến gấp gáp hơn và lệch khá nhiều do các yếu tố khách quan. Mục đích ban đầu là một dự án nho nhỏ giờ thành bé bé tí hon. Nhưng vẫn muốn làm và chắc chắn phải làm, thế nên những hăm hở vẫn còn nguyên theo xe lăn bánh. Từ Hải Phòng sang bên tỉnh láng giềng là Thái Bình thì bầu trời xám xịt đã trở thành lắc rắc mưa, xong qua Quỳnh Phụ thì trời lại hửng nắng. Trời nắng rõ tỏ những cánh đồng lúa vàng óng ả trên quê lúa đặt người ta vào cảm giác hân hoan lạ kì. Bao la lúa, bạt ngàn lúa và cái bao la bạt ngàn dường như có thể ngửi được, chạm vào được và có thể chờ hít căng lồng ngực. Mỗi tỉnh của Việt Nam đều đáng nhớ và đều có thể được định danh bằng các biển hàng ở những thị tứ hai bên đường. Bánh Gai Ninh Giang nhắc nhớ Hải Dương, Kẹo Xìu Châu, Bánh Cáy giăng khắp hai bên đường Thái Bình, thịt Dê, cơm cháy khiến người Ninh Bình phổng mũi. Người quê nào tự hào thức nấy, gặp nhau thì hỏi ngay quê để xem có cùng niềm tự hào hay không.Và ở cái tiết trời đầu hè như thế này thì đặc sản chung có lẽ là mưa nắng. Chúng tôi buộc phải dừng chân và dừng chân khá lâu ở Nam Định vì một trận mưa quá lớn. Mưa ầm ào trắng trời, trắng mắt người nhìn, mưa đến tận hai tiếng đồng hồ mà không dứt. Chúng tôi đành phải bấm bụng ngồi ngắm mưa và bấm bụng hỏi cô chủ quán nước mía để mua hai “bát mì tôm” vì bụng đã đói mà không biết làm cách nào để tìm ăn chỗ khác. Cơn mưa dai dẳng nhất của ngày đầu tiên đã ngốn trọn của chúng tôi hai giờ đồng hồ, cuối cùng cũng đành nhượng bộ để cho chúng tôi hăm hở cuốn gói đi “kẻo trễ”. Lần này thì chúng tôi lúc thì bị mây đen đuổi, có lúc lại đuổi theo mưa. Vừa than rầm trời là vừa mặc áo mưa vào trời đã nắng xong lại hả hê là ô kìa mưa đến kia rồi. Và nhiều khi dù trời không mưa nhưng vẫn có những cơn mưa nhân tạo của những...","thumbnail_url":"https://img.transistorcdn.com/SjGqVz8xcpwiX7f9yloEewHS74BzdoHzqHKGOkMAewA/rs:fill:0:0:1/w:400/h:400/q:60/mb:500000/aHR0cHM6Ly9pbWct/dXBsb2FkLXByb2R1/Y3Rpb24udHJhbnNp/c3Rvci5mbS81OTIw/ODVmYTMxYjVmY2Fj/ZDY2ZDMwYzU2NDY0/ODU4Mi5wbmc.webp","thumbnail_width":300,"thumbnail_height":300}