Nhật ký IPC

Khi bạn ngồi viết thư cho chính mình, bạn đang đặt niềm tin vào một phiên bản của mình mà mình chưa bao giờ gặp.
Ngày thứ sáu ở IPC, mình hiểu ra tại sao ngôi trường này tồn tại, và câu chuyện bắt đầu từ năm 1921, từ một người đàn ông Đan Mạch tên Peter Manniche, người tin rằng nếu những dân tộc đang căm ghét nhau được sống chung dưới một mái nhà, thế giới sẽ bớt tàn nhẫn hơn một chút.
Đó cũng là ngày mình lần đầu hiểu về Folkehøjskole - hệ thống trường học tự do của Đan Mạch, không điểm số, không bằng cấp, không nguyên tắc nào ngoài một câu: giữ đầu óc mình rộng mở nhất có thể. Và mình, người lớn lên trong hệ thống giáo dục Việt Nam nơi điểm số định nghĩa bạn từ năm lớp một, ngồi trong Lecture Hall với cái bụng rỗng và cảm giác nhỏ bé theo một cách rất đẹp.
Tập này còn có: buổi chiều thua đau trong trò chơi lớn, một mình lang thang phố Helsingør dưới nắng tháng Hai với bốn sinh viên Việt Nam, và bếp tầng hầm với những kệ gia vị của nhiều chục quốc gia - nơi Bogna người Ba Lan tình cờ được kéo vào ăn chung vì mùi thức ăn bay ra hành lang.
Và tối hôm đó, mình ngồi viết một lá thư. Gửi cho Tada sau năm tháng. Niêm phong lại. Và tự hỏi người đó sẽ là ai?
Mười một năm sau, ngồi kể lại câu chuyện này, mình mới hiểu: điều IPC thật sự dạy không phải kiến thức hay kỹ năng. Mà là khả năng tin vào sự thay đổi của chính mình.
Đó là một điều khó dạy hơn bất kỳ giáo trình nào.
📌 Theo dõi thêm tại: 🔗 Website: http://tadale.com 🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm 📷 Instagram: @thangmania

What is Nhật ký IPC ?

Nhật ký IPC là một series podcast được làm lại từ những trang nhật ký thật của Tada trong quãng thời gian học tập tại IPC, một trường Folk High School ở Đan Mạch, cách đây 12 năm. Mỗi tập là một lát cắt ký ức được kể lại bằng âm thanh sống động, từ những chuyến tàu, gió biển Helsingør, lớp học, bữa ăn, đến những cuộc gặp gỡ đã âm thầm thay đổi cách nhìn về thế giới. Không chỉ là chuyện du học, đây còn là hành trình học cách quan sát, sống cùng người khác, và lớn lên từ những điều rất nhỏ.