Du Ký Việt Nam! Việt Nam! Podcast

Ngày thứ 3 của hành trình là một buổi sáng tinh khôi sau một đêm mưa rả rích ở thị trấn nông trường Mộc Châu. Bữa sáng theo đúng kiểu gia đình với xôi, muối vừng và giò lụa làm ấm lòng “chiến sỹ” để sẵn sàng cho chặng hành trình dài trước mắt. Gia đình “chị dâu” chu đáo chuẩn bị cho chúng tôi xôi và thức ăn đem theo dọc đường và không quên một túi mận Mộc Châu với muối để chấm làm tráng miệng. Lại khệ nệ chuẩn bị đồ đạc chất lên xe và lại rong ruổi với hành trình.
Lại nói về hành trình, có lúc ta như bắt gặp chính mình trong những chuyến đi cũ khi tất cả mọi thứ tuồng như vẫn còn nguyên vẹn không thay đổi. Cụ già người Thái vẫn cặm cụi lưng còng ngay dưới liếp nhà nhẫn nại cho lợn ăn, cây cầu treo vắt vẻo ở xã Tú Nang vẫn lặng im núp dưới rặng tre rậm rạp đôi bờ. Có lẽ nên vui vì thời gian vẫn chưa làm cũ kỹ mọi thứ, và ký ức vẫn nằm nguyên vẹn rất đẹp miễn là người ta vẫn còn nhớ và trân trọng…
Chúng tôi thở phào nhẹ nhõm khi trời hửng nắng và ánh nắng chói chang làm cho rát gáy, nắng có nghĩa là khô ráo và đường đi cũng dễ chịu hơn. Nhìn lại dấu tích của những trận lũ quét mấy hôm trước, chúng tôi không khỏi tự nhủ cái thời điểm mình chọn đi hoá ra cũng thích hợp. Đoạn đường đi cũng thi thoảng hân hoan reo vui với tiếng loa vang vọng rao hàng khắp các hẻm núi. Phần đông người bán đều mang biển số các vùng khác. Anh biển 17 lặn lội từ Thái Bình đem dép cao su lên bán, anh biển 36 đem đặc sản nem chua xứ Thanh lên chào mời… Những thị tứ nhỏ cũng reo vui khi có người khách lạ đem đặc sản khắp nơi đến với vùng cao. Nghĩ thế cho đỡ cám cảnh “cuộc mưu sinh vạn dặm của nguời tứ xứ”.

What is Du Ký Việt Nam! Việt Nam! Podcast?

Các bạn đang đến với Podcast Việt Nam! Việt Nam! Một podcast hàng ngày kể lại hành trình Xuyên Việt bằng xe máy của chúng tôi. Đã rất lâu rồi, tôi mới lại ngồi trong tâm trạng này, háo hức chờ đợi ngày đầu tiên của hành trình, háo hức nhìn lại một ngày đã trôi qua dù tất cả mọi thứ đã mệt rũ nhưng tâm trạng háo hức thì vẫn còn nguyên…Việt Nam! Việt Nam là một dự án bé bé để dành trước khi có những thay đổi lớn và những chuyến đi mới. Tôi luôn nghĩ rất nhiều về những hành trình của mình, điểm đến nào rồi cũng sẽ thành quen thuộc duy chỉ có hành trình thì luôn mới mẻ, vì tự thân người trải nghiệm nó trong tâm thế mới, tư duy mới, tư duy của kẻ lữ hành chín chắn hơn, có trách nhiệm hơn và tình yêu cũng khác hơn. Chúng tôi gọi tên hành trình lần này là Việt Nam Việt Nam - như hai tiếng gọi cảm thán mà nhạc sỹ Phạm Duy đã gọi tên trong khúc ca đầy bi tráng. Chúng tôi mong muốn gọi tên và định danh hành trình của mình bằng những mỹ cảm đẹp nhất dành cho mỗi địa danh, con sông, rặng núi, cánh đồng hay những gương mặt hồn hậu lướt qua. Khi những người trẻ đang dành quá nhiều thời gian cho mạng xã hội, hay đi để check in cho bằng hết, hoặc thoả mãn nhu cầu đánh thức lòng ghen tị đâu đó với những trầm trồ xung quanh về một “tâm thế tự do thoáng đạt không vướng chân” rất ảo. Chúng tôi gọi hành trình của mình đơn giản là Việt Nam! Việt Nam! để tự nhắc nhớ cho mình là hãy giản dị nhất có thể, hãy thả lỏng, để tâm trí mình đẹp nhất và tận hưởng được tối đa những cái đẹp được thu vào tầm mắt, vào tâm trí, vào tâm hồn.
Podcast này sẽ để dành cho những thứ như vậy…trở về sau một ngày dài rong ruổi, chúng tôi kể lại những câu chuyện trên đường đi với những cảm xúc dào dạt tình yêu dành cho chuyến đi, cho Việt Nam và những gương mặt chúng tôi gặp trên đường. Chúng tôi tin là nó rất thật, và chúng tôi trân trọng…