Cảm thức buổi sáng luôn là một cảm thức đáng nhớ. Nó có thể rất dễ thiết lập cảm xúc mặc định cho cả một ngày. Và chúng tôi đã có một buổi sáng rất dễ chịu ở tiểu khu nông trường 1.5 ở nông trường Mộc Châu khi tiếng của nông trường đánh thức một ngày mới khe khẽ, rồi lớn dần. Tiếng í ới trên những nông trường chè ngay sát bên, tiếng của xe công nông, tiếng của bữa sáng rộn ràng và cả tiếng nhạc đỏ cất lên từ loa phóng thanh.
Chúng tôi có một ngày thư thả ở nông trường Mộc Châu bằng việc dạo vòng quanh những con đường bê tông đèo dốc để thả mắt theo màu xanh ngút mắt của những đồi chè trải đến tận chân trời, và cả những thung lũng chao ôi là mận đỏ ối trĩu quả. Mận vươn ra hai bên những con đường tiểu khu nhỏ bé bé, thò tay hái một quả, len lén nhìn trước nhìn sau xem có ai thấy không, nhưng rồi chợt nhận ra là ở đây mận nhiều đến mức quả chín có khi rụng kín gốc, nhà nào cũng trồng mận và khi chúng tôi đến đây cũng là lúc mận đang vào mùa thu hoạch. Cái thú của hành trình bằng xe máy là ta có thể thoải mái dừng chân, mạnh dạn tiến vào một khu vườn để tận mắt xem cái nhịp thường nhật như thế nào mà không ngại bất cứ sự dè dặt nào của chủ nhà.
Bác Huyền – 56 tuổi đã lên nông trường mua những mảnh đất đầu tiên từ cách đây gần 20 năm về trước và bắt đầu gắn bó với đất đai, canh tác, ruộng đồng và những mùa quả ngọt đầu tiên. Làm chủ 3ha đất cho riêng mình, gia đình bắt đầu cặm cụi trồng xới và chăm sóc để mỗi năm có thể kiếm được cả tỉ bạc tiền trồng mận và vài trăm triệu tiền trồng xen canh những loại cây khác như dong riềng, bí, khoai sọ. Ngoài vườn của mình, bác còn thầu thêm các vườn của các gia đình người Mèo xung quanh với 100 triệu cho 10 năm tuỳ nghi canh tác và thu hoạch. Xem ra cũng là khá lãi cho những đầu tư ban đầu. Bác khoe về những nhân công chăm chỉ đã gắn bó với bác từ những ngày đầu. Anh Thuần – 30 tuổi – superman hái mận quê ở Tân Lập Hoà Bình cứ mỗi đầu vụ mận tháng 5 là lại khăn gói quả mướp lên Mộc Châu để giúp thu hoạch mận. Cứ đều đều, mỗi tháng 3 triệu bao cơm ăn, đến tháng 6 cuối vụ là lại khăn gói đem tiền về cho vợ con. Khoản hoa lợi của vườn nếu khấm khá cũng quyết định mức thưởng mà mỗi người có thể mang về. Bác bảo ở đây thưởng như nhà nước, nếu làm tốt thì mức thưởng cũng sẽ rất cao. Một ngày nếu thu hoạch giỏi thì một nhân công có thể hái xuống được tới cả hai tạ mận. Anh Thuần ngồi nghỉ ngơi làm bi thuốc lào cười tươi với vụ mận thứ muời anh đã thu hoạch ở đây: “Chắc là năm nay thưởng sẽ nhiều!”. Thưởng nhiều thì cả nhà ở Hoà Bình sẽ lại vui, và những nhọc nhằn sẽ như vơi đi cả. Một ngày làm việc vào vụ vất vả từ 6h sáng đến tận 5h30 chiều nhưng những nụ cười lạc quan khiến ta thấy bản thân mình cũng yêu lao động và trân quý những giá trị mỗi ngày của hành trình. Như bác Huyền nói: “có sức khoẻ, tính toán làm ăn là được”.
What is Du Ký Việt Nam! Việt Nam! Podcast?
Các bạn đang đến với Podcast Việt Nam! Việt Nam! Một podcast hàng ngày kể lại hành trình Xuyên Việt bằng xe máy của chúng tôi. Đã rất lâu rồi, tôi mới lại ngồi trong tâm trạng này, háo hức chờ đợi ngày đầu tiên của hành trình, háo hức nhìn lại một ngày đã trôi qua dù tất cả mọi thứ đã mệt rũ nhưng tâm trạng háo hức thì vẫn còn nguyên…Việt Nam! Việt Nam là một dự án bé bé để dành trước khi có những thay đổi lớn và những chuyến đi mới. Tôi luôn nghĩ rất nhiều về những hành trình của mình, điểm đến nào rồi cũng sẽ thành quen thuộc duy chỉ có hành trình thì luôn mới mẻ, vì tự thân người trải nghiệm nó trong tâm thế mới, tư duy mới, tư duy của kẻ lữ hành chín chắn hơn, có trách nhiệm hơn và tình yêu cũng khác hơn. Chúng tôi gọi tên hành trình lần này là Việt Nam Việt Nam - như hai tiếng gọi cảm thán mà nhạc sỹ Phạm Duy đã gọi tên trong khúc ca đầy bi tráng. Chúng tôi mong muốn gọi tên và định danh hành trình của mình bằng những mỹ cảm đẹp nhất dành cho mỗi địa danh, con sông, rặng núi, cánh đồng hay những gương mặt hồn hậu lướt qua. Khi những người trẻ đang dành quá nhiều thời gian cho mạng xã hội, hay đi để check in cho bằng hết, hoặc thoả mãn nhu cầu đánh thức lòng ghen tị đâu đó với những trầm trồ xung quanh về một “tâm thế tự do thoáng đạt không vướng chân” rất ảo. Chúng tôi gọi hành trình của mình đơn giản là Việt Nam! Việt Nam! để tự nhắc nhớ cho mình là hãy giản dị nhất có thể, hãy thả lỏng, để tâm trí mình đẹp nhất và tận hưởng được tối đa những cái đẹp được thu vào tầm mắt, vào tâm trí, vào tâm hồn.
Podcast này sẽ để dành cho những thứ như vậy…trở về sau một ngày dài rong ruổi, chúng tôi kể lại những câu chuyện trên đường đi với những cảm xúc dào dạt tình yêu dành cho chuyến đi, cho Việt Nam và những gương mặt chúng tôi gặp trên đường. Chúng tôi tin là nó rất thật, và chúng tôi trân trọng…